Lâu lâu fang gơ

Tối chủ nhật rảnh rỗi, mà thực ra là lười :v, tai đeo tai nghe mới tay lướt tumblr vừa nghe album mới vừa ngắm ảnh các bạn SJ. Thật là một thú vui tao cmn nhã mà :v

Các bạn vừa kết thúc đợt quảng bá 2 tuần với thành tích all kill trên tất cả các music show. Tại sao các bạn chỉ quảng bá có 2 tuần thì cho đến h vẫn là một bí mật với con fang gơ nửa mùa là mình, tuy nhiên h cũng đã yên tâm là các bạn đã có mấy cái cúp, vừa để an ủi vừa để táng dập mỏ đồng chí Kim Gura cho cái mặt đã bèn bẹt của đồng chí ấy càng thêm bẹt lại. Mặc dù các bạn đã trôi đâu đó dưới đáy của đáy digital charts :v nhưng mà kệ thôi, cái của ấy cũng chỉ có tác dụng trang trí là chủ yếu, có tiếng mà chả có miếng :v mà mình cũng chả trust cái music taste của các bạn Hờn lắm khi mà cái bài vừa nhức đầu vừa nhạt nhẽo của T-ara đang chart cao ngất ngưởng :v

Hôm trước đọc đâu đó cái câu là các nhóm nhạc thần tượng nếu ko tách nhau ra để bay cao thì sẽ dính với nhau mà chết chùm :v Cơ mà mình thấy chết chùm được như các bạn cũng là một loại thành công. Trải qua bao nhiêu thăng trầm sóng gió, từ mối quan hệ công việc ban đầu đã phát triển thành mối quan hệ anh em bạn bè ăn sâu bén rễ đến mức khi mà vẻ hào nhoáng bên ngoài đã tàn phai và những lời có cánh phô trương đã nằm lại trong thế giới fang gơ siêu thực  thì nó vẫn còn sót lại.

Thực ra, con người ta, ko phải chỉ mong có được 1 mối quan hệ như thế mà thôi ah ? Mối quan hệ mà cho dù có bao nhiêu lần đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cho dù có chia năm xẻ bảy, có mâu thuẫn đến tưởng chừng ko bao h nhìn mặt nhau nữa, thì đám tang cha của người anh vẫn đến dự, thì vẫn nhận được lời nhắn Kibum ah thường xuyên về nhà ăn cơm nhé, thì vẫn có thể gặp gỡ chụp ảnh với ng bạn cũ tại chính đất nước mà m đã chạy trốn khỏi đó.

.

.

.

.

,

Định viết cái gì nhảm nhí mà xao lại thành nghiêm trọng dư lày :v Anww, cái album mới nhất của các bạn nghe rất được mờ :v Đây chắc là album hay thứ 2 của các bạn sau Sorry Sorry. Mà bài title mặc dù hơi nhạt nhẽo nhưng vũ đạo và MV đều rất được, xét trên cái mặt bằng chung bão hòa và nhạt nhòa phát ớn của Kpop bây giừ. MV của SJ mà có plot thật đáng ngạc nhiên chẳng khác gì tui biết nấu ăn vợi đó :v

Advertisements

Random

M nhớ cái hồi m mới nghe V6

Sao m nghe cái gì cũng thấy hay hết á @@

Kể cả mấy bài “giật giật nảy nảy” kiểu MAGMA hay [đặc biệt là] mấy bài như Rock this house của Kamisen

M ko chắc m thích nghe thể loại nhạc kiểu gì nhưng m có thể chắc chắn là m ko thích nghe thể loại nhạc kiểu đó =))

Vậy mà hồi đó khi nghe đã thấy thích thú thế đó

Vậy mà bây h nghe lại vẫn thấy dễ chịu thế này

Làm m tự dưng nghĩ ko biết m nghe nhạc hay nghe V6 đây (2 cái đó khác nhau ah ??? =)))

Rồi vừa nghe lại cái bài Untitled của Ryeo (thực ra cái bài đó có tên đó, chỉ có điều m ko biết mà ngại tìm lại thôi), cái bài mà hồi xưa Ryeo đạt giải gì đó trong cái contest gì đó của  MBC thì phải (oh, bạn này có fải fan ko nhỉ? Hình như bạn ấy cũng ko biết :D)

Cái bài đó trong máy m có tên là Untitled, nhưng chỉ có 1 bài Untitled duy nhất như thế thôi

Cũng như vị trí của Ryeo chỉ có duy nhất một mà thôi, nên chắc cũng ko bother đi tìm cách gọi tên miêu tả nó ra làm gì

Chệp, lắm lúc nghĩ lại cũng thấy đời bất công

Ng đẹp trai hơn tính hay hơn diễn giỏi hơn thì ko nói làm gì

Nhưng ng hát hay hơn chả cần đến cái tinh thần “dũng sĩ diệt fangirl” của Sibi mà cái đứa nửa mùa mù nhạc như m đây nhắm mắt lại cũng đếm được ít nhất chục mống

Vậy mà…m thật lắm lúc rất mong xem được mặt cái anh/chị ưa nhìn/tốt tính/hát hay/nhảy đẹp nào đá được Ryeo khỏi cái chỗ đó, mà hình như a/c ấy vẫn chưa xuất hiện.

M  là đồ dở hơi :)) với những thứ m thích nhất

M đã từng chờ cái ngày m ko thích Banana nữa.

M cũng đang mong 1 sự xuất hiện có thể thách thức vị trí của Ryeo.

Ah chắc tại vì thích question những gì m muốn khẳng định, vì mấy cái thứ đó ít tèo ah

==============

OMG @@

Vừa phát hiên ra 2 thứ: một cái account YT có tên là saganakalove =)) và bài Sakura kaze của Naga có lời dịch tiếng Việt (hồi xưa đã nghĩ chỉ cần tìm được Eng trans là mừng phát khùng luôn rồi @@)

Ah mà cả cái đống loằng ngoằng ko đầu ko đũa bên trên hình như là bắt nguồn từ cái ý nghĩ là thực ra m cũng chẳng cần nhiều lý do lắm cho những việc m làm, bởi vậy tại sao m nghĩ nhiều như thế thì chỉ có thể là do bị nhảm nhí.

Before closing my world again

Since I should be left alone at the moment being.

For all’s sake.

 

Uhm

Uhm.

Thực tế một chút thì sẽ đỡ đau đầu hơn.

Ít tình cảm một chút thì sẽ đỡ mệt mỏi hơn.

Thực ra nếu tỉnh táo hơn 1 chút, thì sẽ ko có cái cảm giác gọi là “mệt tim”.

Vì nó có hoạt động đâu mà mệt.

Hì.

=========

Lười nên edit luôn vào đây

Để ko quên

Muốn list những bài hát màu nắng của họ.

List thôi, chả đủ trình viết review.

Đơn giản lắm mà,

T thích họ đơn giản vậy đó.

Thích họ mà chả nghĩ ngợi gì nên cũng chẳng dám cho là yêu họ nữa.

Nhưng mà, nghĩ làm chi. Biết là được rồi 😀

Ah ah ah

*Trong một phút hoang tưởng*

Mình muốn anh Ino là chú mình

Như vậy mình có thể vênh mặt với bọn ở lớp vì “Chú tớ hát hay cực kỳ” và “Chú tớ tính hay dã man”

Mình cũng muốn anh Okada là cậu mình LOL

Như vậy mình có thể tự hào với các cô [chị] hàng xóm vì “Cậu cháu đẹp trai cực kỳ” và “Cậu cháu manly kinh khủng”

Mình cũng muốn anh Go là anh trai mình xD

Vì mình có cảm tưởng anh Go rất dịu dàng và dễ bắt nạt xD

Nên mình sẽ  giới thiệu cho anh một bạn nữ hiền lành và ít bắt nạt ở lớp mình xD

Rồi mình bắt nạt cả đôi luôn =))

 

Mình muốn tưởng tượng…

Gia đình mình có chú Saka, chú Naga, chú Ino, chú Okada, anh trai Go và…. anh họ Ken (mình ko thể tưởng tượng anh Ken là anh trai mình được vì mình ko nỡ bắt nạt anh ấy >,<)

Chú Saka thật phong độ…

Chú Naga thật hiền lành…

Chú Ino thật vui tính…

Anh trai Go thật dễ thương…

Cậu Oka thật “men lì” và anh họ Ken thật “chai lì”

 

Tưởng tượng thì cũng chỉ là tưởng tượng, cảm giác vẫn mãi là cảm giác.

Nhưng cho dù là cảm giác thì không phải nụ cười họ đem lại cho mình vẫn rất thật sao ?

 

Hôm nay sau khi ngồi chém gió với Sibi chủ đề “thần tượng và [con] em chúng ta” @v@ trong giờ giao dịch, mình đã nghĩ là nếu thằng em mình thích một nhóm nhạc nào đó, thì mình muốn nó thích “cái nhóm xấu trai có cái bài gì chị suốt ngày bật ấy” này 🙂 bởi vì cho dù ngoài nghe  họ hát ra hầu như mình chẳng biết gì về họ, nhưng cứ mỗi lần buồn [ko thể] cười, nghe họ hát mình lại có cảm giác rằng “Thật ra niềm vui cũng đơn giản lắm mà, chỉ cần như thế này là đủ rồi.”Nhỉ, anh Ino ?

Tình cờ thôi.

Tình cờ thôi, chọn nghe Xonefm.
Tình cờ thôi, mở ra đúng lúc đang bật Super Girl.
Tình cờ thôi, lại bật cười khi nghe đoạn Wook hát, như trước đây.
Tình cờ thôi, lại nghe thấy giọng anh.
Tình cờ thôi, nhớ ra rằng đã lâu lắm mình ko nghe bài hát này –  ko muốn nghe – trọn vẹn.

Tình cờ thôi.

Em nhớ. Trước ngày đó….

Hoạt động quảng bá album, anh tích cực lắm.
Tham gia show truyền hình, anh cười nhiều lắm.
Biểu diễn tuyên truyền, anh bận rộn lắm.
Xuất hiện ở sân bay, anh mệt mỏi lắm.
Em từng bảo với bạn em rằng : “Không ngờ, chỉ sau 1 năm mà trông Han già đi nhiều đến vậy.”

Em nhớ… khi anh pha trò trong Happy Camp, khi anh sảy chân trong Thiên Thiên Hướng Thượng, khi anh ấm áp trong Asian Entertainment, khi anh thở khó nhọc trong gió rét Hàng Châu.
Em nhớ… ngay hôm trước, khi anh lên nhận giải thưởng, khi anh cười và nói “Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn”, khi em cười và nghĩ: “Thành công này là của anh đấy, anh hạnh phúc chứ ?”

Em nhớ. Những ngày đó….

21.12.2009
Feel like hell !

Right now !
I don’t know ?
LIAR !
I don’t understand ?
LIAR !
LIAR ! LIAR ! LIAR !
Want to scream that out loud…..

22.12.2009
….Like you’ve been thrown down to the hell of frustration and hurt
Without knowing even the smallest hint of what damn thing is happening
Like you hadn’t ever spent the whole night eyes glued to the computer screen, hands sickeningly frozen on the keyboard, heart shattered into pieces
And you still couldn’t understand why
And you still couldn’t help
And you still couldn’t figure out anything
And you could do anything just to have the answer to the question:
“Are you O.K now?”
Yes, that’s all things you care right now, that they’re O.K and they can stand it.
But you still couldn’t know…
Always…

24.12.2009
Crying…useless tears…
If only that helps…
If only that could stop their tears…


Em nhớ. Sau ngày đó

Không thể nhìn thấy Super Girl mà không chuyển kênh.
Không thể nghe Blue Tomorrow mà không bỏ dở giữa chừng.
Không thể nhìn mặt, không thể nghe giọng, vì đau lắm, cái cảm giác quặn thắt kỳ cục trong lòng này.

Nhìn thấy clip Happy Camp của người khác cũng thấy ko chịu nổi.
Đọc tin của Twins cũng thấy buồn.
Nghe Du Hạo Minh hát giông giống 1 chút cũng thấy cồn cào.
Thậm chí, nhìn P khoác 1 cái áo tương tự cũng thấy nhớ.

Tình cờ thôi. Nhớ lại.

Ồ. Thì ra đã có lúc mình từng trải qua những cảm giác như thế.
Ồ. Thì ra bây giờ tất cả đã trở thành những mảnh vụn ký ức, cất sâu trong 1 góc nào đó, đôi lúc ùa về.
Tình cờ thôi.

Nhưng… hình như có thứ vẫn còn sót lại.

Anh hạnh phúc chứ ?
Han ah.

Không vui

Nếu viết cách đây vài ngày , mà chính xác là đêm 31/12, cái entry này sẽ có tên là Buồn/bực/tức/cáu/điên vvv.. nhưng mà lúc ấy còn đang ở nhà ông bà, lên mạng bằng điện thoại, có đến tết Tây cũng không viết được cái gì.

Bây giờ đã qua vài ngày rồi, cảm giác cũng đã dịu bớt rồi, những thứ muốn nói ra lúc đó, rất nhiều, giờ cũng đã lắng xuống rồi, mà một khi suy nghĩ đã lắng xuống thì khuấy nó lên, lôi nó ra thành lời có lẽ cũng chả có nhiều ý nghĩa lắm nữa.

Viết. Không viết. Viết để làm gì ?

Cuối cùng, vẫn muốn viết ra một chút, để sau này đọc lại, ồ hóa ra hồi xưa đã có lúc mình rỗi hơi thế này, buồn bực vì những thứ như thế này.

Chẳng có gì. Từ việc tình cờ (mà cũng ko tình cờ lắm, mình stalk bạn ấy mà LOL) đọc được entry LJ của một người mình biết, muốn rời LJ và rất có thể là cả fandom nữa. Bạn ấy, một hard-core fan, cuối cùng không chịu được những lời bashing của các bạn nữa, phải rời fandom, các bạn vui chứ ? Hả các bạn REAL fan , của whatever-who-f*cking-care ?

Mình biết bạn ấy, biết thôi, đã từng có ý định làm quen nhưng đúng lúc bạn ấy thực hiện friend-cutting, nên thôi . Bạn ấy thực sự là crazy fan, vô cùng crazy. Rất nhiều người không thích bạn ấy, ghét, thù, chửi, có lẽ, mình khá có cảm tình mà lắm lúc còn thấy hơi bị dị ứng với sự điên cuồng quá mức ấy. Nhưng mà, bạn ấy crazy nhưng bạn ấy thẳng thắn thừa nhận là mình crazy, out of sanity, bạn ấy crazy nhưng không đi khắp nơi tự khen sự crazy “chân chính” của mình (những lúc như thế này, từ này thực sự khiến mình muốn mửa), cũng không đi bash những đứa nào ko crazy bằng bạn ấy, hay crazy những thứ không giống như bạn ấy. Tóm lại, bạn ấy có thể làm một cơ số người ngứa mắt, khiến họ phẫn nộ thay tình yêu “chân chính” của họ, nhưng không động chạm đến cá-nhân ai, vậy thì, các bạn lấy cái quyền gì để xâm phạm, chửi bới cuộc-sống-riêng-tư-ngoài-ĐỜI của bạn ấy ? Đó là điều mình vô cùng ghét của một số thành phần trong fandom, không phân biệt nổi đâu là đời thực và mạng ảo, có thể sẵn sàng chửi bới bằng những từ ngữ thậm tệ nhất, bày ra những trò tốn công ngu xuẩn nhất, sẵn sàng thốt ra những câu như “mày tốt nhất là nên treo cổ chết đi” đối với những  người họ thậm chí không biết tên, đừng nói đến chuyện biết mặt hay hiểu về con người của họ. Vì cái gì ? Vì cái gọi là tình-yêu-của-đời-em.

What’s the f*cking kind of love you are claiming if that means hurting others as much as you like ?

Hay là, bởi vì đó là thế giới ảo, nên các bạn mới có thể hùng hổ oai phong như vậy, giả sử phải đối diện với con người thật, nỗi đau thật, sự tổn thương thật, liệu các bạn còn to còi được như vậy không ?

“Mạng là ảo nhưng tình cảm là thật”, cái câu này không phải chỉ dùng để các cộng đồng mạng ngồi tung hô tán thưởng lẫn nhau. Những cái nick, account, post tồn tại trong một thế giới ảo, nhưng sự phẫn nộ, tổn thương, thậm chí là đau đớn các bạn gây ra là nhằm đến những con người THẬT.

Bạn ấy có viết một câu mà mình thấy rất đúng “This is not a competition”. Đây không phải là trò cạnh tranh thắng thua cho các bạn, nếu như các bạn vỗ tay ăn mừng chiến thắng vì một fan phải bỏ fandom mà đi, thì thật không hiểu các bạn YÊU cái gì ? Hay là, các bạn đã bảo vệ thành công tình yêu của mình khỏi những thứ rác rưởi không cao sang, thông minh và chân chính như các bạn ?

Không ở trong fandom, không phải là một cảm giác vui vẻ gì, càng không phải vì thích thế, nhưng những lúc mình chuẩn bị bước chân vào một cái community nào đó, lại gặp phải những chuyện như thế này, và lại rụt chân ra. Một đứa vừa mắc bệnh nhảm nhí, vừa dễ bị ảnh hưởng lại vừa cố chấp như mình, có những chuyện chắc cả đời cũng chả hiểu nổi, lại có những chuyện động một tí là khiến mình phát cáu dù chả liên quan (nhất là khi ngày càng xấu tính thế này), cáu thì cũng chả sao, nhưng cáu xong thì buồn, và chán nản. Và có những tình cảm, đủ quan trọng để muốn giữ gìn nó nguyên vẹn, tránh xa những thứ tiêu cực quá dễ dàng khiến nó sứt mẻ như thế này.

Chẳng muốn tranh cãi đôi co phân tích chứng minh cái gì hết, chỉ muốn tìm một chỗ bình yên để tiếp tục yêu thích và cảm nhận, có một nơi như thế chứ ?