Something worth noting

Reading my old blog posts, and it downed on me how far I have gone. I always belittle myself for the petty achievements I have accumulated after such a long time, but I realize that I am no longer that pathetic little girl who always expected, by some miracles, somebody would come and rub her hair and tell her “Hey you have been doing okay. Everything will be fine”. I have stopped that ridiculous expectation. I have learnt to accept that I’m the only one who can give it to myself. And that, itself, is a great achievement I should really be proud of. I might have lost something along the way, something so trivial that I can’t event make a name out of it. And that is okay, totally. There is only the way forward. Trying to find something useful in the past is the most useless thing you can do and it proves that your life is so poor you really need to get a life.

Up up down down

IMG_1949

Nói chung tâm trạng là 1 cái đồ thị hình sin.

Và nói chung là bây h đang từ đáy hình sin đi lên.

Thế nên kinh nghiệm là nếu nó xuống thì kéo tụt một phát cho nó xuống tận đáy luôn, rồi tự khắc nó lên :v

Để lơ lơ lửng lửng thì còn khuya nó mới lên được :v

Klq nhưng mà hoa cúc xanh ơi why em so đẹp :((

The clock is ticking

Dear myself, 

Hôm nay là ngày 22/4

Nghĩa là 10 ngày nữa sẽ có kết quả vòng 2.

Tớ thật sự không thể hình dung nổi mình sẽ cảm thấy thế nào nếu như không nhìn thấy tên mình trong danh sách. Chỉ cần nghĩ đến thôi, là đã thấy sợ cứng người rồi. H mới hiểu được tâm trạng của chị H khi chị ấy bảo: Sợ đến nỗi ko ngủ được. 

Tớ thừa biết, cái HB này đối với t ko quan trọng đến thế. T cũng thừa biết, t chẳng có lý do gì để suy sụp nếu thất bại. Nếu như một đứa apply lần đầu, chuẩn bị sơ sài như tớ mà đòi khóc lóc đau khổ, thì ko phải sẽ vô cùng đáng hổ thẹn với các bạn đã apply rất nhiều lần nhưng thất bại, hay chuẩn bị rất kỹ lưỡng nhưng thất bại hay sao?

Tớ thừa biết, rằng còn rất nhiều cơ hội, rằng HB chưa phải tất cả, rằng cần phải lạc quan lên, tự tin lên, blah blah blah…. những thứ tương tự, tớ nghĩ mình ngồi 2 phút chắc cũng nghĩ được 1 trang A4.

Tớ thừa biết những điều đó, nhưng tớ còn rõ một điều hơn, đó là cho dù thất bại lần này không quan trọng đến thế, nhưng h tớ đang chỉ cần 1 cái cớ sụp đổ hoàn toàn, buông xuôi hoàn toàn, mất niềm tin vào bản thân hoàn toàn, và nó, chính là cái cớ đó. Bản thân đôi khi là 1 thứ rất đáng sợ. Người ta vẫn bảo “Vượt qua chính mình”, đúng ko? Đôi lúc, tớ có cảm giác rất rõ rệt rằng có 1 a devil me inside me who knocks me down rentlessly no matter how hard I try to pull myself up. It is crazy, isn’t it? Thế nên tớ biết, thất bại lần này sẽ chẳng là gì ngoài 1 cái cớ để tớ tự đẩy mình xuống hố, tớ đã nhìn thấy trước điều đó, nhưng tớ ko biết làm thế nào cả. Tớ muốn call for help, nhưng tớ ko biết gọi ai cả.

Funny, isn’t it?

Tớ ko sợ thất bại. Tớ chỉ sợ bản thân.

Break time

So. It has been decided. I will go back to my hometown this weekend.  It’s runaway. I would not deny it.

I just can not pretend that I don’t feel anything about the trip cancellation. But I srsly need to stop this self-hating/self-blaming before it literally drives me crazy. I just could not afford to play all the three roles: judge, plaintiff and defendant in my head simutaneously ALL THE TIME like this. I am so exhausted and suffocated by my own feelings. I srsly need space to breathe.

And to do this, the 1st time ever, I am this desperate to keep myself away from all people. To run away from all the people I have to see/meet/talk/interact everyday. EVERY SINGLE ONE OF THEM.

It’s not like I’m hiding from them. There’s no point of hiding since ppl don’t notice in the 1st place anyway… It’s just… I’m desperate for utter quietness. I need to turn off all those noises from the outside world, all those things/people that have the slightest chance to remind me about how stupid/weak/pathetic I am and drive me into that vicious circle of self-hatred->frustration->failure. I just can not afford this. I just can not afford the presence of people at this moment.

So. It’ll be a complete shutdown. Facebook deactivated. Laptop left at home. Phone turn off. Hope 2 days will be enough. I can not afford more either.  

Image

Loneliness

Loneliness is just scary. It drives me crazy and leads me to do things I dont even understand. God really knows me, that’s why he gave me this job so that I have the littlest time possible to feel lonely. He knows that feeling will kill me and encourage me to do things I may regret later. But I still manage to feel so sometimes.

If only people can read themselves as easily as a comics. I said comics after thinking for a while since I was abt to say ‘a book’ but realized I havent finished any book for so long. Sorry readers for my bad grammar. Ive been trying to read myself to understand the motives behind my actions but its so hard so I kept getting lost in other thoughts. Have I ever loved G? Am I truly over him now or just temporarily? What do I want from Andrew? What am I doing to myself?

My feelings for Andrew is mixed. I miss him and dont wanna see him again. I dont like him and cant wait to see him again. I think I dont really like him, I even hate myself for being in a dontknowwhatitis relationship. I think hes weird and crazy (not the cool crazy but the actual one). I cant stand the fact that he likes his own posts. Hes just too weird. So I guess because of the loneliness, Im prone to him. I love to hear his sweet words and I love the feelings that someone out there is thinking of me.

Thôi đi ngủ.